ngô gia kiều thê full

Bạn đang đọc bộ truyện Ngô Gia Kiều Thê của Mạt Trà Khúc Kỳ tại Truyenonline123.net . Bộ truyện Ngô Gia Kiều Thê thuộc thể loại (Ngôn tình) là Sự kết hợp độc đáo của tác giả Mạt Trà Khúc Kỳ, tạo nên một câu chuyện vô cũng hấp dẫn. Read Chương 41 from the story Ngô gia kiều thê [Edit] - Mạt Trà Khúc Kỳ by YYE_Team (YY Team) with 7,700 reads. trongsinh, sách, lãng-mạn. Ngô gia kiều thê Chư Chương 71. Khương Lệnh Uyển nghe xong sững sờ, hấp háy môi hỏi: “Nương… người có ý gì?”. Chu thị vươn tay, sờ sờ hai búi tóc của nữ nhi, khuôn mặt nữ nhi trắng trẻo mũm mĩm, hai mắt sáng long lanh, còn mềm mại hơn nàng ngày xưa nhiều. Nàng nhìn một lúc, ôn nhu nói Tên: Ngô gia kiều thê Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ Tình trạng bản gốc: Hoàn (216C bao gồm chính truyện và ngoại truyện) Tình trạng edit: đang tiến hành Chương 112. Chương trước Chương tiếp. Edit: Tiểu Huân, Mira, Kye. Beta: Mira. ·. Sau khi lĩnh giáo kĩ thuật thêu của Khương Lệnh Đề, Khương Lệnh Uyển quyết định lần sau sẽ may mộtcái đai lưng cho Lục Tông. Hình thêu đương nhiên sẽ vẫn là hai bánh chưng nhỏ đáng yêu. Khương Site De Rencontre Dans Le Var Gratuit. Kiếp trước Khương Lệnh Uyển là một người phụ nữ bướng bỉnh, kết hôn năm năm vẫn chưa có con. Thế mà Lục Tông vẫn cứ sủng nàng đến đòi mạng, chỉ thiếu điều mang tim gan móc ra cho nàng. Sống lại lần nữa, Khương Lệnh Uyển quyết định làm một kiều thê, sau đó giúp Lục Tông chưng bánh bao, luộc bánh bao, rồi lại luộc bánh bao, chưng bánh bao...Mục tiêu ba năm ôm hai!! Mười năm một đàn!!Nhưng vấn đề là- hiện tại bản thân nàng vẫn là một tiểu oa nhi mập mạp trắng trẻo.“A, vú nương, ta đói” - Vẫn là ăn no rồi lại đi tìm Lục Tông dung trọng sinh, ngọt văn, hào môn thế vật chính Khương Lệnh Uyển, Lục khác Sủng ngọt, sạch, 1 VS 1 Nội dung trọng sinh, Sủng ngọt, sạch, 1 VS 1, hào môn thế giaNhân vật chính Khương Lệnh Uyển, Lục TôngConvert [email protected]Editor Tiểu Huân, Kye, MiraBeta Tiểu Huân, Kye, MiraKhương Lệnh Uyển ở kiếp trước chính là dạng phụ nữ bướng bỉnh, dù kết hôn 5 năm nhưng vẫn không có con. Thế mà Lục Tông chưa từng ghét bỏ vẫn cứ sủng nàng đến đòi mòi, chỉ thiếu điều mang tim gan móc ra cho lại một lần nữa, Lệnh Uyển quyết định làm một kiều thuê, giúp Lục Tông chứng bánh bao, luộc bánh bao, rồi lại luộc bánh bao, chưng bánh bao...Mục tiêu đời này của nàng chính là có thể với Lục Tông, ba năm ôm hai, mười năm một đàn!Nhưng vấn đề là bây giờ nàng chỉ là một tiểu oa nhi mập mạp trắng trẻo a!“A, vú nương, ta đói” - Vẫn là ăn no rồi lại đi tìm Lục Tông nghĩa tên truyện cô vợ xinh đẹp của tôi, chữ "ngô" ở đây nghĩa là của tôi chứ không phải một họ nhé, còn chữ "kiều" tác giả dùng có hai nghĩa, một là xinh đẹp đáng yêu, hai là tính tình bị nuông chiều.​ ReviewNGÔ GIA KIỀU THÊTác giả Mạt Trà Khúc KỳThể loại Cổ đại, trùng sinh, nữ truy, motif nuôi dưỡng "PHU QUÂN" từ bé, cực sạch, siêu sủng, chút cung đấu gia đấu, có sắc, HEĐộ dài 216 chương + PNTình trạng Hoàn cv - Đang edit___________Couple Khương Lệnh Uyển - Lục Tông Kiếp trước, Khương Lệnh Uyển là một tiểu thư khuê các xinh đẹp nhưng lại vô tâm không thấu hiểu mọi chuyện. Nàng ỷ vào sự cưng chiều của mọi người dành cho mình mà trở nên bướng bỉnh, đáng ghét. Năm ấy, khi nàng thành thân cùng Vinh thế tử Lục Tông thì được chàng xem như ngọc bảo trân châu độc nhất vô nhị trên thế gian này mà nâng niu cùng chở che. Tình yêu của chàng đậm sâu mà bền bỉ kiên trì, cho dù nàng có vô tâm hững hờ hay không hiểu chuyện gây phiền toái chàng đều không ngại. Kể cả khi thành thân 5 năm, nàng vẫn không hoài thai, vậy mà, chàng nhất định không chịu hưu nàng. Yêu là thế, thương là thế, chờ đợi là thế, hy vọng là thế.... Chỉ mong nàng sẽ thấu hiểu cho nỗi lòng chàng. Nào ngờ, tơ trời phải dứt, tương tư phải tuyệt, âm dương chia lìa....Kiếp này, Khương Lệnh Uyển được trùng sinh sống lại quay về khi còn thơ bé. Nàng vẫn không nhớ rõ nguyên nhân cái chết của mình, không nhớ rõ từng việc đã xảy ra dẫn đến kết quả bi kịch ấy. Nàng chỉ nhớ rõ, Lục Tông là phu quân của nàng, người yêu thương nàng đến tận tâm can. Thế gian rộng lớn như vậy, nhiều người như vậy, duy có mình chàng có thể vì nàng mà làm tất cả mà thôi. Vậy nên, không cần biết điều gì sẽ đến hay vận mệnh đổi thay ra sao, Lệnh Uyển nàng nhất định trở thành thê tử của Lục kế hoạch nuôi dưỡng "PHU QUÂN" từ bé chính thức được khởi động v v Lục Tông là một cậu bé vô cùng tuấn tú thông minh, nhưng từ nhỏ tính tình lại thâm trầm lạnh nhạt và xa cách vô cùng. Lần đầu tiên khi cả hai gặp mặt nhau thật hài hước hết chỗ nói. Bánh bao nhỏ Tiểu Uyển vì hấp tấp muốn gặp phu quân nhỏ của mình mà không nhìn đường cẩn thận thế là va ngay vào Lục Tông đang chuẩn bị đi ra. Bao nhiêu cảm xúc như vỡ òa, là chàng, là phu quân của nàng, là Lục Tông sủng nàng đến vô pháp vô thiên. Thế mà, lần gặp đầu cũng bi kịch quá đi. Bánh bao giận, bánh bao ủy khuất, bánh bao đau nên bánh bao cắn Lục Tông mặt lạnh một cái rồi chạy trốn luôn v v Sau này, mỗi ngày câu cửa miệng của bánh bao Tiểu Uyển chính là "Lục Tông biểu ca" thế này, "Lục Tông biểu ca" thế nọ. Giống như hận không thể đánh dấu tất cả mọi thứ của Lục Tông thuộc về nàng vậy. Cũng may, Lục Tông cả kiếp trước lẫn kiếp này đều không hề chán ghét Tiểu Uyển. Hay vì trong trái tim của chàng, luân hồi hai kiếp đều không đổi thay được tình cảm dành cho nàng. Chỉ có thể oán trách và ghen tỵ vì ông trời vẫn ưu ái Tiểu Uyển mà thôi Quãng thời gian bên nhau của Tiểu Uyển và Lục Tông không phải là có nhiều. Nhưng mỗi một phút giây quan trọng của nàng, chàng luôn xuất hiện. Khi nàng bị đường tỷ tỷ ức hiếp là chàng đứng ra làm lá chắn đuổi người xấu đi. Khi nàng bị ném vào rừng sâu tuyệt vọng chờ đợi người đến cứu trong đêm bão tuyết đầy mờ mịt, vẫn là chàng. Chàng đã cõng nàng, xoa chân cho nàng, ủ tay cho nàng và sưởi ấm trái tim đầy sợ hãi của nàng. Từng chút từng chút một nhỏ bé như thế, dần khiến nàng trầm thể, tình cảm ban đầu nàng dành cho Lục Tông chưa hẳn là tình yêu. Nhưng chẳng biết từ khi nào trái tim nàng rung động và yêu đậm sâu đến thế. Vì vậy, nàng đã từng hoảng sợ, lo lắng Lục Tông không yêu mình như kiếp trước. Nếu thế, Tiểu Uyển nàng biết làm sao đây? Nàng muốn bù đắp cho chàng tất cả, muốn làm một kiều thê ngoan ngoãn bên chàng, muốn cùng nhau sinh thật nhiều bánh bao nhỏ, đáng iu mập với Lục Tông, Tiểu Uyển chính là một cơn gió ấm áp đã dừng lại bên chàng. Cơn gió ấy mềm nhẹ xoa đi những lạnh giá trong lòng chàng. Khi còn bé, đã muốn bảo vệ chở che cho nàng. Nên chàng phải tự mình phấn đấu trưởng thành và mạnh mẽ. Như thế, mới có đủ sức mạnh để yêu thương nàng và sủng nàng. Vậy nên, Tiểu Uyển đừng lo lắng, trái tim Lục Tông cũng chỉ có mình nàng mà thôi. Thế giới ngoài kia, bao nhiêu người bao nhiêu chuyện đều không liên quan đến chuyện tình đôi ta. Bởi chỉ cần nàng muốn, thiên hạ này chàng cũng có thể dâng lên cho nguyện ý, ai yêu thương? Chính là Lục Tông cùng Khương Lệnh Uyển <3Nội dung "Ngô gia kiều thê" vẫn là motif trùng sinh quay về sữa chữa sai lầm nhưng lần này có sự khác biệt rất hấp dẫn. Bởi nữ chính sẽ là người truy ngược nam chính và lập kế hoạch nuôi dưỡng phu quân từ khi còn thơ bé luôn. Truyện đậm chất sủng, ngọt ngào và ấm áp cực kỳ. Tuy nhiên, nó không gây ngán hay nhàm chán chút nào hết. Vì Mạt Trà Khúc Kỳ vẫn luôn được mệnh danh là tác giả nổi bật cho thể loại này. Tính cách của nam nữ chính trong truyện khiến mình rất thích. Nữ chính thì thông minh đáng iu biết thời thế. Nam chính thì đúng chuẩn luôn mn ạ. Với chàng, chỉ cần là Tiểu Uyển thì mới quan trọng, còn lại chàng no care. Nhưng tốt nhất, đừng ai đụng chạm đến nàng nhé, không để yên đâu nha. Vô tình, nhẫn tâm và độc ác không ai bằng nhá. Vậy mới nói, mọi thứ chỉ là phù du, thê tử mới là chân lý Truyện cũng có sự xuất hiện của những nhân vật phụ đáng chú ý, mỗi người đều mang một tính cách một vẻ riêng, góp phần làm cho câu chuyện trở nên thu hút và hấp dẫn hơn. Phần cung đấu gia đấu trong truyện theo mình là nhẹ nhàng thôi nên cực dễ đọc và thích hợp giải trí. Nếu là một fan ruột của thể loại trùng sinh, sạch, sủng, sắc này thì theo mình là nên nhảy hố. Đáng tiếc là truyện vẫn đang trên đà edit, nhưng cv khá dễ hiểu nên ai không nhịn được mà vẫn thích thì nhích luôn ha. Lạc_HậuBìa Tịch Phi *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban Editor KyeBeta Tiểu HuânKhương Lệnh Uyển mở mắt ra, nặn nặn cánh tay trắng mịn như củ sen của mình, theo bản năng nhíu nhíu mày hài xinh xắn nho nhỏ, khoảng tầm bốn tuổi, mặc một thân váy hồng điểm thêm vài bông hoa anh đào trên áo, trên đầu là hai búi tóc nhỏ nhắn tinh xảo, dưới tóc mái là một đôi mắt to và sáng, trước ngực rũ xuống mấy bím tóc tinh tế, đuôi bím tóc có gắn thêm một ít châu hoa rực rỡ, ăn mặc tương đối xinh liền có cảm giác phấn điêu ngọc mài, trong sáng đáng yêu, thế nhưng giờ phút này nữ hài lại đang nhíu chặt lông mày, thật sự là có chút không phù hợp với độ tuổi của ma ma cẩn thận bưng một bát canh đi vào, nhìn thấy dáng vẻ ấy của Khương Lênh Uyển, cười khanh khách nói “Lục tiểu thư ăn đường chưng tô lạc”*Đường chưng tô lạc đường chưng phô mai để vậy cho nó phù hợp với truyện thôi ạQuả nhiên, sau khi nghe được bốn chữ “đường chưng tô lạc”, khuôn mặt nhỏ mập mạp trắng trẻo của Khương Lệnh Uyển nhất thời liền lộ ra nụ cười. Từ trên chiếc giường gỗ lê được khắc lên những Hán tự vô cùng tinh xảo, nàng lưu loát ngồi dậy, nhìn Đào ma ma đem cái bát có khảm hoa văn màu bạc đặt lên chiếc bàn ở giữa chiếc bát tràn đầy màu trắng của đường chưng tô trên điểm xuyết một ít đậu đỏ, nho khô cùng hạch đào được nghiền nát, mềm mềm trắng trắng hồng hồng xanh xanh, nhìn cực kì hấp dẫn. Đường chưng tô lạc đông lại như mỡ, lành lạnh ngon miệng, thích hợp dùng nhất vào những ngày mùa ma ma nhìn Khương Lệnh Uyển mới chỉ được có bốn tuổi, lập tức cầm lấy muỗng bạc chuẩn bị đút cho nàng. Khương Lệnh Uyển lại lắc đầu, cầm lấy cái muỗng từ trong tay Đào ma ma, tự mình bắt đầu ăn. Tuy rằng giờ đây nàng còn nhỏ, nhưng khí lực cầm ăn vẫn có. Đương chưng tô lạc hương vị ngọt thơm lan tràn trong miệng, cùng với đậu đỏ ngọt thanh và nho khô chua ngọt, vị ngọt mát lạnh, nhất thời làm Khương Lệnh Uyển thèm ăn nhỏ ma ma nhìn Khương Lệnh Uyển ăn đến vui vẻ, lúc này mới lộ ra tươi nay là giữa tháng sáu, bên ngoài nóng bức không chịu nổi, Khương Lệnh Uyển xưa nay được nuông chiều từ bé, ngày đông sợ lạnh, ngày hè sợ nóng, cả người được nâng niu yêu quý vô cùng. Ngoại trừ cảm giác thời tiết thay đổi bên ngoài thân thể nên Khương Lệnh Uyển không thích hai mùa đông hạ, thì còn bởi vì những nguyên nhân khác như- ngày đông gió lạnh thấu xương, thổi qua mặt giống như dùng dao nhỏ cắt vào da thịt, cực kì tổn hại làn da; mùa hạ trời nắng chang chang, hơi không chú ý một chút cũng sẽ bị phơi đen, da đen lại, dung mạo dù cho có đẹp cũng đều vô nên mùa hè vẫn là không nên ra khỏi cửa, ngồi ở trong phòng ăn các loại trái cây và đồ ngọt mới là điều tuyệt vời miệng nhỏ nhắn của Khương Lệnh Uyển ăn từng miếng đường chưng tô lạc, tuổi còn nhỏ đã có dáng vẻ như vậy không khỏi làm cho Đào ma ma có chút giật mình. Từ sau ba ngày trước không cẩn thận bị té một cái, cả người đều trở nên không giống xưa cho lắm, vốn là một tiểu oa oa hoạt bát đáng yêu, bây giờ lại trở nên ngoan tiểu thư Khương Lệnh Uyển là đích nữ của phủ Vệ Quốc Công, cha nàng_Khương Bách Nghiêu là đích trưởng tử Vệ Quốc Công phủ, lão quốc công gia đã không còn, Khương Bách Nghiêu tất nhiên thuận lí thành chương kế thừa tước vị. Mười năm trước Khương Bách Nghiêu cưới An Vương phủ Xương Bình quận chúa, phu thê ân ái, hai người cùng có với nhau một trai một gái, trải qua tháng ngày ngọt ngào. Khương Bách Nghiêu là một người sủng thê tử đau nhi nữ, đối với khuê nữ ngay từ nhỏ đã rất mực cưng chiều, thêm nữa Khương Lệnh Uyển có dáng vẻ xinh xắn, cho dù nàng có đi ngang toàn bộ Quốc Công phủ cũng không ai dám nói gì nàng.”Xán Xán.”Khương Lệnh Uyển đang vùi đầu ăn, bỗng bên ngoài truyền tới một thanh âm dễ nghiêng đầu, thấy nha hoàn đem rèm châu vén lên, nữ tử một thân váy áo ngọc ngà, trên ngực có thêu hoa lan bước vào, khuôn mặt đầy đặn, môi hồng răng trắng, gò má phiếm hồng, giữa hai đầu lông mày có chút yêu kiều, thật sự là sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Cử chỉ của nàng lại càng khéo léo, không chút nào ỷ vào dung mạo xinh đẹp mà có vẻ tùy chính là mẫu thân Khương Lệnh Uyển, Chu thị.“Xán Xán” trong miệng Chu thị là nhũ danh của Khương Lệnh Uyển. Khương Lệnh Uyển là hòn ngọc quý trên tay cha mẹ, tất nhiên là sáng đến lóa mắt, hơn nữa Chu thị cũng hi vọng nữ nhi ngày sau lớn càng trở nên xinh đẹp nên liền đặt cái nhũ danh này. Chu thị đi tới một bên giường, cúi đầu nhìn bát đường chưng tô lạc đã ăn hơn một nửa, lúc này mới lệnh Đào ma ma tiến đến thu hồi. Nhất thời khuôn mặt mềm mại trắng nõn của Khương Lệnh Uyển lộ ra một chút bất mãn, dù biết mẫu thân tuy rằng thương nàng, nhưng cũng không thích nàng quá tham ăn lạnh, chỉ đành bất lực nhìn Đào ma ma đem non nửa chén đường chưng tô lạc mang Lệnh Uyển giương đôi mắt to tròn, người nhìn đến liền cảm giác tâm thật mềm thị thấy nữ nhi không khóc nháo, quả thật rất vừa lòng, mỉm cười nói một tiếng “ Nếu Xán Xán ngoan ngoãn, lần tới nương nhất định sẽ làm cho con ăn, được không?” Nói rồi nàng đưa tay vén tóc mái của nữ nhi qua, nhìn vết sẹo bên thái dương, liền thu lại nụ cười, không nhịn được nói “Đến cùng cũng chỉ là thứ xuất, không có giáo dưỡng, cũng may vết thương không sâu, nếu như sâu thêm một chút…” Nghĩ đến người kia, tuy rằng nhị phòng còn nhỏ tuổi nhưng không ngờ tâm địa lại độc ác như vậy, Chu thị lại càng thêm đau lòng nữ Lệnh Uyển nhăn mày lại___Nàng tất nhiên hiểu được vết sẹo này từ đâu mà ngày trước nàng ở trong sân nhỏ đuổi theo mèo con, vừa vặn tình cờ gặp phải tứ cô nương Khương Lệnh Đề của nhị phòng. Khương Lệnh Đề là thứ nữ, tính tình lại giống như mẫu thân nàng_Thôi di nương, vừa khúm núm vừa mềm yếu. Nàng một mình bắt không được mèo nhỏ, liền để Khương Lệnh Đề giúp nàng, trong quá trình truy đuổi, Khương Lệnh Đề không cẩn thận đụng phải nàng, trực tiếp làm nàng bị ngã, cái trán đập xuống đất. Da thịt tiểu nữ oa vốn là rất non mịn, thời điểm đó tất nhiên là bị rách da chảy chính là lúc này, nàng quay trở lại thời điểm lúc mình mới bốn Lệnh Uyển có chút không tưởng tượng nổi, trải qua ba ngày nay, nàng mới có thể chắc nói đến Khương Lệnh Đề, kiếp trước bởi vì chuyện này, nàng cùng Khương Lệnh Đề vẫn không hợp nhau. Mà Khương Lệnh Đề đích xác cũng không phải cố ý, tuy rằng vết sẹo đã sớm lành, nhưng nàng đối với mình vẫn tồn tại áy náy, vì thế để bồi thường cho bản thân, nàng ấy đã hi sinh rất lớn. Nghĩ tới kiếp trước, mỗi khi gặp Khương Lệnh Đề nàng luôn châm chọc mỉa mai, Khương Lệnh Uyển đột có cảm giác như mắt mình bị mù- ai đối xử với mình thật lòng cũng không giờ thấy Chu thị lại để ý chuyện này như vậy, Khương Lệnh Uyển nghiêm túc nói “Nương, chuyện này không thể trách Tứ tỷ tỷ, là con không cẩn thận.”Chu thị ngẩn người, nàng hiểu tính tình của nữ nhi, xưa nay thích nhất cái đẹp, bây giờ trán bị thương, mặc kệ có phải cố ý hay không, khẳng định là sẽ đổ lỗi cho Khương Lệnh Đề, không ngờ nữ nhi lại phản ứng như vậy. Chu thị nghe xong, chỉ cảm thấy nữ nhi tâm địa thiện lương, vui mừng nói “ Xán Xán, tuổi con còn nhỏ, có một số việc con không hiểu. Chờ sau này lớn lên rồi, sẽ biết lòng người còn cách một lớp da.” Coi như là tỷ muội của chính mình thì sao, đặt ở nơi này có mấy phần chân tình còn chưa biết được Lệnh Uyển nói thầm ở trong lòng Nàng mới không nhỏ, kiếp trước nàng còn sống đến hai mươi tuổi Lệnh Uyển lại nói “Con và Tứ tỷ tuy rằng không thường hay chơi cùng nhau, nhưng mỗi lần con cần hỗ trợ, tỷ ấy đều luôn giúp đỡ. Nương, con rất thích Tứ tỷ tỷ, con muốn cùng chơi với Tứ tỷ tỷ, người đáp ứng nữ nhi đi, có được hay không?” Nàng muốn gặp Khương Lệnh Đề, kiếp này, nàng phải cố gắng xây dựng tốt quan hệ tỷ muội, sẽ không để nàng bị người khác khi thị thật khó xử, nữ nhi của nàng vẫn luôn luôn không thích Khương Lệnh Đề, ngược lại quan hệ với hai nữ nhi khác của nhị phòng có chút gần. Ba ngày nay Xán Xán lại chỉ an tâm nghỉ ngơi, đúng là không nhắc đến hai người đó nữa, trái lại đối với vị đường tỷ thứ xuất kia bỗng nhiên lại có hảo cảm. Lúc đầu nàng còn cho rằng nữ nhi oán hận Khương Lệnh Đề nên mới cố ý muốn cùng tiếp xúc với Khương Lệnh Đề, sau đó tìm cơ hội khi dễ nàng, có thể là nữ nhi thông minh, thế nhưng tuổi vẫn còn nhỏ, đôi mắt nàng không thể lừa gạt người này… nữ nhi là thật sự yêu thích tứ nha đầu?Chu thị có chút do dự, suy nghĩ một chút mới nói “Chờ Xán Xán khỏe lại, nương liền dẫn ngươi đi, được không?”Nghe xong câu này, Khương Lệnh Uyển mới gật đầu, hướng về Chu thị nở nụ cười tươi sáng “Cảm ơn nương.”Chu thị thụ sủng nhược kinh, nhìn nữ nhi nở nụ cười thiên chân vô tà, khóe miệng hơi nhếch nhi té ngã một cái, đúng là trở nên ngoan ngoãn không ít, chẳng lẽ thật là trong họa có phúc?Giữa thời điểm hai mẹ con đang nói chuyện, Khương Bách Nghiêu đi thị nhìn phu quân mình, liền nhớ lại một phen hồ nháo ở thư phòng lúc nãy, mặt không nhịn được liền đỏ lên, lỗ tại lại càng đỏ đến sung huyết. Khương Bách Nghiêu nhìn dáng vẻ yểu điệu của thê tử, ánh mắt ôn nhu, càng ngày càng thêm yêu thích, có điều trên mặt vẫn là thần sắc nhàn nhạt, bộ dáng chính nhân quân Lệnh Uyển trong lòng cười hắc hắc, hiểu được mẫu thân cùng phụ thân nhất định vừa mới làm xong chuyện xấu. Bây giờ tuy thân thể nàng đang ở bộ dạng tiểu nữ oa bốn tuổi, nhưng mà suy nghĩ lại không phải nha. Nàng nghĩ tình cảm phụ thân cùng mẫu thân tốt như vậy, đáy lòng thực vui Lệnh Uyển thấy Khương Bách Nghiêu, lập tức ngọt ngào kêu một tiếng “Cha.”Khương Bách Nghiêu trời sinh khí chất nho nhã ngọc thụ lâm phong, bây giờ cũng đã thành thân được mấy năm, tất nhiên là càng hêm mấy phần trầm ổn, khuôn mặt ngày càng có mị lực, Khương Lệnh Uyển nghĩ, ngày sau mình trưởng thành, có thể trỗ mã thành một nữ tử dung mạo vô song như vậy, không thể không kể đến công của cha mẹ. Khương Bách Nghiêu ôm lấy nữ nhi, ngồi xuống bên cạnh thê tử, bàn tay to nặn nặn cánh tay nhỏ mềm mềm nộn nộn của nữ nhi, đánh giá tinh tế một phen nói “ Xán Xán của chúng ta thật xinh đẹp.”Khương Lệnh Uyển trong lòng không ngừng kêu khổ, cánh tay nhỏ bị nặn đến gắt bởi vì vị phụ thân này của nàng mà làm hại mĩ quan từ nhỏ của nàng đã bị ảnh hưởng, cứ cho rằng cô nương gia phải béo trắng mới đẹp. Có điều may mắn là nàng hiểu ra không muộn, bằng không chắc nàng sẽ hối hận muốn chết. Có điều hiện nay nàng chỉ là một tiểu nữ oa thôi. Tiểu nữ oa phải béo trắng mới đáng yêu, ngược lại quá gầy nhìn rất xấu. Cho nên trở lại năm bốn tuổi, Khương Lệnh Uyển quyết định, ở tuổi này cứ ăn uống thật tốt, sau này trưởng thành sẽ không thể ăn uống tùy tiện như vậy Lệnh Uyển duỗi bàn tay nhỏ, cầm một khối bánh quế đường nhân củ sen ở trong đĩa lên bắt đầu thị nhìn quai hàm nữ nhi phình lên, dáng dấp nho nhỏ cực kì đáng yêu, lúc này mới nhớ đến điều gì, hỏi Khương Bách Nghiêu “Quốc công gia vừa mới lúc sáng đã phải vội vã ra ngoài, chẳng lẽ có đại sự gì?”Khương Bách Nghiêu thu lại nụ cười, chậm rãi mở miệng “Buổi sáng hôm nay, Vinh vương phi mất.”Chu thị vừa nghe, liền than thở một tiếng, Vinh vương phi này xác thật là triền miên trên giường bệnh đã lâu. Tuy nói Vệ Quốc Công phủ cùng Vinh vương phủ lui tới không nhiều, nhưng bất kể nói như thế nào, Vinh vương phi cũng coi như biểu tẩu của nàng. Chu thị mày liễu cau lại, đau lòng nói “Vinh thế tử thế nhưng mới có mười bốn tuổi, nhỏ như thế đã không còn nương, đúng là một hài tử đáng thương.”Khương Lệnh Uyển đang ăn bánh quế đường nhân củ sen đột nhiên ngừng lại, một mặt bánh bao nhỏ cũng cứng không thể không để ý đến sự tình của vinh vương vì Vinh vương phủ là nhà chồng kiếp trước của Vinh Vương thế tử đáng thương trong miệng mẫu thân nàng cũng không phải ai khác, chính là phu quân kiếp trước của nàng-Lục Tông. Ngôn Tình Nguồn cungquanghang; Editor Tiểu Huân, Kye, Mira 832,246 Hoàn Thành 100540 11/09/2021 truyen360 Đánh giá 7/10 từ 44 lượt Kiếp trước trong truyện Ngô Gia Kiều Thê của tác giả Mạc Trà Khúc Kỳ, Khương Lệnh Uyển là một người phụ nữ bướng bỉnh, kết hôn năm năm vẫn chưa có con. Thế mà Lục Tông vẫn cứ sủng nàng đến đòi mạng, chỉ thiếu điều săn tim nàng mang tim gan móc ra cho nàng. Sống lại lần nữa, Khương Lệnh Uyển quyết định làm một kiều thê, sau đó giúp Lục Tông chưng bánh bao, luộc bánh bao, rồi lại luộc bánh bao, chưng bánh bao...Mục tiêu ba năm ôm hai!! Mười năm một đàn!!Nhưng vấn đề là- hiện tại bản thân nàng vẫn là một tiểu oa nhi mập mạp trắng trẻo.“A, vú nương, ta đói” - Vẫn là ăn no rồi lại đi tìm Lục Tông dung trọng sinh, ngôn tình sủng, ngọt văn, hào môn thế vật chính của truyện online Khương Lệnh Uyển, Lục nghĩa tên truyện Cô vợ xinh đẹp của tôi, chữ "ngô" ở đây nghĩa là của tôi chứ không phải một họ nhé, còn chữ "kiều" tác giả dùng có hai nghĩa, một là xinh đẹp đáng yêu, hai là tính tình bị nuông chiều.​

ngô gia kiều thê full